Năm 17 tuổi, Mỵ theo chị Hằng cùng quê đến thành phố này kiếm sống.
Chị Hằng bảo ở nơi nào có nhiều khách du lịch thì đồng bạc dễ kiếm hơn ở
nơi chỉ có người dân địa phương.
Chị Hằng lấy chồng, rồi theo chồng. Chồng chị hiền lành, yêu vợ, lại
may mắn thừa hưởng ngôi nhà mặt tiền ở khu phố này mà ngày xưa vắng
tanh. Còn bây giờ do khách nước ngoài tới nhiều, lại thích tới khu phố
này do nhiều khách sạn mini, nhiều nhà hàng thích hợp với nếp sống và
cách ăn uống của họ, nên con đường có tên mới là Khu phố Tây.
Thật vậy, cứ mỗi buổi chiều hay sáng sớm, cứ nhìn trên phố từng đoàn
xe chở người đổ xuống, gương mặt ai cũng hớn hở là biết họ đi du lịch.
Mà phàm đi du lịch thì chẳng ai tiếc tiền chi tiêu, thích gì thì mua đó,
muốn ăn cái gì thì ăn tùy thích. Vả lại, họ là những người đôi khi chỉ
đến một lần, người bán hàng chỉ bán cho họ một lần.
Chị Hằng có một cửa hàng chuyên bán đủ loại hàng hóa lưu niệm dành
cho du khách, chị đặt cái tên tiệm rất ngộ: Lucky girl (Cô gái may mắn).
Cái tên cô gái may mắn cộng thêm vẻ dễ thương duyên dáng của cô bán
hàng tên Mỵ khiến cho khách hàng tới rất đông, nhất là các anh hướng dẫn
viên dẫn khách đoàn. Các anh chàng dắt khách đi vòng vòng con phố gọi
là con phố Tây, rồi đưa đến cửa hàng Cô gái may mắn với mục đích để gặp
Mỵ. Trong số các anh chàng hướng dẫn viên ấy, có anh chàng mau miệng là
Hùng.
2 năm ở phố nhanh như gió thoảng. 19 tuổi, Mỵ mang một giấc mơ là có
một anh chàng cười nửa miệng, đẹp giống như một anh chàng diễn viên điện
ảnh nào đó trong phim Mỹ mà Mỵ đã từng coi. Mỵ không nhớ nổi tên anh
chàng diễn viên, chỉ nhớ trong phim anh chàng có tài chụm miệng huýt sáo
và mỗi khi hẹn hò với cô gái trong ngôi nhà bao quanh toàn là hoa mặt
trời nở vàng và anh huýt sáo một bản nhạc rộn rã. Hùng có nụ cười giống
anh chàng diễn viên ấy. Khi nhìn thấy Hùng cười, lòng Mỵ lao xao theo
những cơn gió chiều đang tíu tít kéo về phố khi nắng đang nhuộm từng mái
nhà xa xa.
Lời cầu hôn của anh chàng hướng dẫn viên với cô gái bán hàng đã diễn ra trên đỉnh núi trùng mây (Ảnh minh họa)
- Anh thích em – Hùng nói thế, không cần hoa mỹ văn
chương, cũng chẳng thấy một cánh hoa nào giấu trong túi áo, mà lại là
một gói kẹo có nhân thơm mùi rượu bên trong, dấm dúi và đôi tay nhỏ của
Mỵ khi Hùng đưa khách đến cửa hàng. Khách cứ ngắm nhìn từ cái nỏ tre đến
cái cây đàn T’rưng, chiếc mũ lát hay chiếc khăn quàng đủ màu… còn Hùng
thì ngắm nhìn Mỵ. Hùng nói đùa:
-
Ở Cà Mau nghe nói nước phèn nhiều lắm, mà sao em trắng giống
như là Công chúa Bạch Tuyết vậy? Nhưng em không được vào rừng ở với bảy
chú lùn đâu nghe.
Mỵ lấy tay che miệng cười trước cách pha trò của anh chàng hướng dẫn
viên. Rồi chỉ sau vài lần Hùng đưa khách đến cửa hàng là hai người bắt
đầu hẹn hò.
Một hôm, Hùng bảo: “
Em xin nghỉ việc một ngày, anh đưa em đến nơi này”.
Vậy là Mỵ leo lên chiếc xe máy của Hùng. Chiếc xe thiết kế yên sau làm
thế nào mà người ngồi sau phải chồm người lên ôm chặt lấy người phía
trước. Xe chạy vòng lên ngọn đèo đầy cây cỏ cao ngập lút đầu người và
con dốc thì quanh co, khúc khuỷu. Mỵ phải ôm chặt lấy Hùng chứ không thể
nào thả người ra được. Tiếng Hùng át trong tiếng gió;
“Em có vui không?”, Mỵ hét to:
“Vui gì mà vui. Mà anh chở em đi đâu?”, Hùng nói:
“Lên Hòn Bà”.
Lời cầu hôn của anh chàng hướng dẫn viên với cô gái
bán hàng đã diễn ra trên đỉnh núi trùng mây, nơi cao vời vợi ấy mà ngày
xưa bác sĩ Yersin đã cưỡi ngựa mở đường tìm tới. Trời có một cơn mưa lây
phây, nhiệt độ hạ thấp. Hùng ôm Mỵ trong đất trời thênh thang, có những
đám mây lượn lờ bay qua:
“Em làm vợ anh nhé”.
Làm vợ, đó là sự thay đổi lớn lao trong đời một người con gái. Làm vợ
là luôn được gần bên người đàn ông mình yêu thương, là cùng nhau lo
toan bao nhiêu điều xảy ra trong cuộc sống. Trên đỉnh núi Hòn Bà ấy, Mỵ
đã gật đầu. Đó cũng là ngày Mỵ chuẩn bị bước sang tuổi 20.
Thời gian trôi qua không bao giờ dừng lại. Trên đỉnh Hòn Bà kia vẫn
có những cơn mưa làm cho những người tò mò phóng xe lên đỉnh núi cao
1.500 mét kia buột miệng:
“Trời ơi, lên tới đây chỉ thấy những cơn mưa”.
Nhưng những cơn mưa núi đó cũng đã kết nối cho bao nhiêu trái tim yêu
về với nhau, cùng đi trên những chênh vênh của cuộc đời mà vẫn luôn nở
nụ cười vui.
Trên đỉnh Hòn Bà ấy, sáng hôm nay có một người đàn bà là Mỵ. Mỵ đứng
trên đỉnh cao nhìn xuống mây trùng, nhìn xuống con đường ngoằn ngoèo như
rắn lượn lúc ẩn lúc hiện mà lòng buồn tênh vì nhân gian quá đỗi vô
tình.
Hùng đã ra đi khỏi cuộc đời Mỵ nhẹ nhàng như người ta không nhìn lại
chiếc ghế ngồi sau buổi xem phim. Lời cầu hôn mới năm nào ở trên đỉnh
núi này cũng đã trôi theo gió ngàn, trôi qua những cây cổ thụ trăm năm
và rơi vào quên lãng.
Sau hai tuần về quê, Mỵ ngỡ ngàng khi căn nhà cho thuê đã khóa trái cửa. Bà chủ nhà nói:
“Cậu Hùng trả nhà rồi, cậu gửi đồ đạc của cô ở nhà tôi, khi nào rảnh thì cô ghé lấy”. Mỵ đánh rơi túi xách trên tay xuống, không hiểu điều gì xảy ra.
Rồi Hùng gọi điện hẹn gặp. Hai người là vợ chồng nhưng gặp nhau trong
quán nước như hai người xa lạ. Hùng bảo Hùng sẽ đi vào chuyến tàu tối
nay, Hùng gặp Mỵ lần cuối. Hùng nói với Mỵ:
“Mình chia tay đi”. Lời nói vô tình như Hùng đang bỏ viên đá lạnh vào ly cà phê trước mặt. Mỵ ngơ ngác:
“Tại sao vậy anh?”. Hùng không nhìn vào mặt Mỵ, không thấy đôi mắt ấy đang buồn đến nhường nào:
“Anh sẽ đi Đà Nẵng, anh sẽ làm việc ở đó. Vả lại ba mẹ anh không đồng ý cho anh lấy em làm vợ. Anh phải về Đà Nẵng lấy vợ”. Mỵ nghẹn ngào:
“Nhưng mình đã là vợ chồng!”. Tiếng Hùng gằn như tiếng bánh xe chạm vào mặt đường khi thắng gấp:
“Vợ chồng ư? Vậy mình có hôn thú không? Ai công nhận mình là vợ chồng?”.
Giờ này con tàu đưa Hùng đi thì có thể tới Đà Nẵng. Còn Mỵ không hiểu
tại sao lại lên tận ngọn núi cao 1.500 mét này. Để nhớ những ngọn cỏ
ngậm sương và lời Hùng ư? Hùng đã nói:
“Em có đồng ý làm vợ anh không?” ... vậy mà Hùng đã giũ tay giã biệt một cách lạnh lùng.
Cơn mưa núi bắt đầu rơi, Mỵ đứng trong mưa ấy, để mưa trộn cùng những giọt nước mắt của mình.
Comments[ 0 ]
Đăng nhận xét